Bả đây

th

Advertisements

Ngoại tình – Chương 30

Chương 30

Từ Chinh lại cười ầm lên, ánh mắt cũng lạnh lùng hơn: “Tôi có sợ đâu.”

Tôi chán ghét nói: “Cút ngay.”

Từ Chinh nói: “Chúng ta nói nói vài câu thôi.”

Tôi còn chưa nói gì, đột nhiên Từ Chinh hơi lảo đảo, một thân hình cao lớn xuất hiện trong tầm mắt tôi, hắn hỏi Từ Chinh: “Này cậu, cậu có vấn đề gì à?” Continue reading “Ngoại tình – Chương 30”

Ngoại tình – Chương 29

View lẹt đẹt quá chừng nhỉ, dù sao cũng hơi buồn.

Chương 29.

Tiến vào quán bar, tôi lập tức cảm nhận được âm thanh ầm ỹ quen thuộc. Tôi ngồi xuống trước quầy bar, lập tức gọi một ly rượu. Pha chế nhanh chóng mang rượu lên, chiếc ly thủy tinh trong suốt xinh đẹp còn mang theo ánh nâu phản quang, hương thơm nồng nàn bay vào mũi. Dạo gần đây tôi rất ít đi chơi quán bể, cũng kiêng rượu nên bây giờ hơi khó nhịn, làm một hơi hết luôn ly rượu.

Chố trống bên cạnh đột nhiên có một người ngồi xuống, đó là một cô nàng trang điểm rất đậm, trên người cô ta còn mang theo mùi hương phức tạp, khuôn mặt được bao quanh bởi mái tóc đen dài đang nở nụ cười với tôi, cố gắng phát huy hết tất cả mị lực của một người đàn bà. Tôi hoàn toàn vô cảm vói chuyện này, liếc mắt một cái rồi lại quay về ly rượu. Tôi lấy điện thoại di động ra, đương nhiên là không có ai gọi đến rồi, cũng không biết nghĩ gì lại chuyển nó về chế độ im lặng. Continue reading “Ngoại tình – Chương 29”

Ngoại tình – Chương 28

Chương 28

Tôi chỉ nói: “Anh ngủ đi, vừa mới uống thuốc xong mà, lát nữa em sẽ gọi anh dậy ăn.”

Phương Vi Chu nhìn tôi, cuối cùng cũng đồng ý, xong đó nhắm mắt lại. Hắn ngủ rất nhanh. Tôi chỉnh sửa lại chăn, nhìn đồng hồ một lát, tính toán một hồi rồi quyết định đến phòng khám lấy thêm thuốc, sau đó đi siêu thị mua vài thứ.

Lúc tôi định đi ra, thấy điện thoại hắn đặt ở đầu giường nên thuận tay lấy ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.

Tôi đặt điện thoại Phương Vi Chu lên bàn trà trong phòng khách, sợ có điện thoại quấy rầy hắn ngủ ngơi. Đã xin phép công ty rồi cho nên không đến sợ quấy rầy, nhưng trên phương diện cá nhân cũng đáng lo. Tôi không kiếm tra điện thoại của hắn cũng giống như hắn không kiểm tra điện thoại của tôi.Hắn có cài mật khẩu, tôi cũng biết, nhưng sẽ không vô duyên vô cứ mà nghi thần nghi quỷ. Là tôi sai trước cho nên đi nghi ngờ hắn có phải quá sai trái không? Thật không có đạo lý gì cả, quá phận, đừng nên suy nghĩ quá nhiều về hắn. Continue reading “Ngoại tình – Chương 28”

Ngoại tình – Chương 27

Chương 27

Khi trở về phải báo cáo kết quả công tác, quả nhiên cấp trên hết sức hài lòng, bỏ qua sai lầm lần này. Hơn nữa Phương Vi Chu đã đích thân ra mặt, cho dù Lục Giang còn ý kiến ý cò thì cũng tuyệt đối không thể bắt bẻ được gì hơn. Còn nữa, sau lần này chu dung tuấn cũng học được bài học kinh nghiệm nhớ đời, cách thức nói chuyện làm việc cẩn thận hơn rất nhiều.

Hai ngày tiếp theo trôi qua nhanh chóng, cuối tuần tôi và Phương Vi Chu theo vợ chồng Phan Minh Kỳ lên núi chơi. Vốn không quá tình nguyện đi cùng nhưng Phương Vi Chu đã hỏi, tôi muốn từ chối cũng không được. Vậy cho nên đi thì đi, không cần quan tâm Phan Minh Kỳ thấy tôi sẽ như thế nào, bởi đó là chuyện của hắn. Tôi và Phương Vi Chu đã duy trì được quan hệ lâu như vậy, hắn không muốn quen cũng phải quen thôi. Cảm giác hạnh phúc ngọt ngào trong chuyến đi trước vẫn đang hiện hữu, tôi thực sự không muốn nó tan biến nhanh chóng. Continue reading “Ngoại tình – Chương 27”

Ngoại tình – Chương 26

Chương 26

Mưa lớn một lúc rồi ngừng, bắt đầu nhanh mà kết thúc cũng nhanh. Mặt trời lấp ló xuất hiện lại, còn có thể nhìn thấy những đám mây hồng hào phía chân trời. Lúc chúng tôi về nhà vẫn còn sớm, chỉ có điều mẹ tôi đã về rồi, còn đang lúi húi trong bếp.

Đến khi ngồi ăn cơm, mẹ tôi mới hỏi chuyện đi chơi hôm nay, Phương Vi Chu đáp: “Không tồi ạ.”

Mẹ tôi cười, sau đó không nói gì nữa, sau khi ăn cơm xong vẫn theo thói quan không cho Phương Vi Chu giúp đỡ, bảo tôi mang hoa quả ra rồi dẫn hắn đến phòng khách mà ngồi. Cứ ngồi nhàn nhã một hồi thì chuông điện thoại Phương Vi Chu vang lên, hắn liếc tôi một cái, sau đó đứng dậy đi về phía phòng tôi. Continue reading “Ngoại tình – Chương 26”

Ngoại tình – Chương 25

Chương 25

Đôt nhiên bà nói: “Để vào đó trước đi, vẫn có quần áo trong máy đó, lát nữa mẹ tắm xong rồi giặt luôn.”

Tôi làm theo lời mẹ, quay đầu lại bắt chuyện với bà vài câu, cơ mà bà không đáp, chỉ chăm chú làm việc của mình. Trên bếp là nồi nước đang sôi ùng ục, mùi thơm dầu vừng lan tỏa khắp nơi. Bà xoay người ại, khi đến bên tủ lạnh mới liếc mắt rồi hỏi: “Cũng dậy rồi à?”

Lúc đầu tôi còn không biết làm sao với câu hỏi không đầu không đuôi của bà, sau đó mặt hơi đỏ, ngại ngùng gật đầu: “Vâng.”

Mẹ lấy ra một củ gừng, quay đầu lấy dao cắt nhỏ thành những sợi mỏng tanh. Lưỡi dao liên tiếp va chạm với thớt gỗ, có thể nghe ra giọng nói mơ hồ của bà: “Tí nữa là có thể ăn cơm.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 25”

Ngoại tình – Chương 24

Chương 24.

Mẹ tôi cười nói: “Bằng tí tuổi như con đã là gì.”

Nói thêm vài câu nữa thì Phương Vi Chu tắm xong đi ra. Mẹ tôi nhìn hắn lau tóc bèn chạy nhanh đi tìm máy sấy tóc, hai người nói chuyện với nhau vẫn còn khách sáo lắm. Tôi nhìn họ, cũng không xen ngang để đi vào mà đi lấy đồ để tắm rửa trước.

Khi tôi tắm xong thì phòng khách đã không còn ai, ấy vậy mà có tiếng động trong phòng bếp. Tôi đi vào thì thấy mẹ đang mở cửa tủ lạnh, bà nói với tôi: “Suýt chút nữa quen giã băng cá, nếu không mau làm sao nấu cháo được.”

Tôi nói: “Mẹ không cần vội đâu, cứ đi ngủ sớm đi.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 24”

Ngoại tình – Chương 23

Chương 23

Mẹ tôi nghe xong vẫn im lặng, chỉ dượm nhìn tôi. Bà gật đầu, cũng không hỏi thêm gì nữa. Bà lai quay đầu tiếp tục rửa bát, rồi đột ngột nói: “Mẹ nói thật đó, bãi bên sông giờ tốt lắm, gần đây còn có hội thả hoa đăng, rất đẹp. Lúc con về thì tiện đường mua luôn chai nước tương, hình như còn một chút nữa thôi.”

Tôi nhìn dáng mẹ, trong lòng muôn vàn câu từ mà không thể nói ra nổi, chỉ thấp giọng đáp lại.

Tôi vào phòng mặc áo khoác vào rồi đến phòng khách, Phương Vi Chu đang đứng tước tủ đựng TV, vừa nghịch nghịch đồ trang trí đến ngăn tủ, vừa nghe điện thoại. Như thể bất chợt tôi nên hắn liền cắt đứt cuộc trò chuyện, tôi hỏi: “Sao vậy? Công ty có việc gì sao?”

Phương Vi Chu nói: “Công ty không có việc gì đâu, là Phan Minh Kỳ gọi thôi, lần trước do thời tiết không tốt nên không leo núi được nên hắn cứ canh cánh không lòng, nghĩ cuối tuần này thời tiết tốt thì tìm chúng ta đi luôn.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 23”

[Lời dịch] Red – Taylor Swift

Hay và thấm

My Mều

Song: Red
Singer: Taylor Swift
Translator: Trà My Lavigne

[Lyrics]

Loving him is like driving a new Maserati down a dead end street
Faster than the wind, passionate as sin, ending so suddenly
Loving him is like trying to change your mind once you’re already flying through the free fall
Like the colors in autumn, so bright, just before they lose it all

View original post 755 từ nữa

Ngoại tình – Chương 22

Chương 22

Phương Vi Chu gật đầu.

Từ phòng tôi đi qua một cái hành lang là đến phòng khách. Đó cũng chỉ là một căn phòng có nội thất bình thường, có sô pha bàn trà TV, không có nhiều đồ trang trí khác, khoảng cách đến phòng ăn cũng ngắn, thậm chí không có vách ngăn. Sau phòng khách là phòng bếp, có thể do trời lạnh nên mẹ không mở cửa sổ ra, quạt thông gió hoạt động không hiệu quả lắm khiến toàn bộ mùi xào nấu tỏa ra nồng nặc. Trước đây tôi đã bảo mẹ thay nó đi nhưng bà không chịu, cứ bất chấp dùng. Bình thường tôi cũng cố gắng thuyết phục lắm, sau đó thì kệ luôn nhưng không hiểu sao lúc này lại đột nhiên chú ý. Tôi không khỏi liếc nhìn Phương Vi Chu xem sắc mặt hắn có gì bất thường không, từ trước giờ hắn hơi mẫn cảm với mùi mà.

Ấy vậy mà Phương Vi Chu không nhăn mày dù chỉ một cái, hắn cẫn ngồi trên ghế sa lông, trong tay là một quyển tạp chí vơ đại trên bàn. Tôi phóng đến phòng bếp, nó vốn chật hẹp chỉ đủ cho hai người xoay qua xoay lại, mẹ tôi đang đứng trước bếp ga, phía sau là một đống bát đũa đã được dọn ra, còn một bàn đầy đồ ăn nóng hổi. Tôi thấy bà còn định nấu thêm bèn ngăn cản: “Mẹ à, không cần làm nhiều thế đâu, sợ không ăn hết mà.”

Mẹ tôi chẳng thèm chú ý: “Sắp xong rồi mà. Con giúp mẹ bưng trà đi, ồ, nó đâu rồi, đây…xong rồi.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 22”

Ngoại tình – Chương 21

Chương 21

Mẹ nói với người phụ nữ bên cạnh vài câu, đối phương nhìn lại rồi mỉm cười gật đầu rời đi. Tôi đi đến bên cạnh mẹ, cười tươi: “Mẹ.”

Mẹ dường như vẫn chưa hoàn hồn, nói: “Thật làm mẹ giật mình! Đột nhiên nhìn thấy con chứ…”

Tôi đỡ xư giùm mẹ, tạm dựng nó lại, cười nói: “Nhìn con không tốt sao?”

Mẹ lập tức nói: “Đương nhiên tốt rồi.” Nhưng lại lập tức lo lắng hỏi: “Nhưng hôm nay có phải ngày nghỉ đâu, sao vậy? Vậy…công ty con không có chuyện gì chứ?”

Tôi dở khóc dở cười nói: “Không có đâu, con đi công tác thôi.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 21”

Ngoại tình – Chương 20

Chương 20

Không hiểu sao lần này Phương Vi Chu nhất định muốn gặp mẹ. Chúng tôi đã bên nhau vài năm rồi, vì công việc nên có qua đây công tác vài lần, ấy vậy mà lúc đó hắn đâu có nghĩ đến chuyện này.

Dù sao tôi vẫn phải gọi điện về nhà, mẹ tôi không có di động cũng không chịu mua, bà cho rằng như vậy không cần thiết. Tôi dùng hết lý lẽ vẫn chẳng thể nào thuyết phục được bà, thật sự là vô phương cứu chữa.

Bên kia không nhận cuộc gọi nên tôi đành phải gọi điện cho bà gì nhà đối diện. Bà là hàng xóm với mẹ tôi từ lâu, gần như chứng kiến tôi trưởng thanh, thân tôi ở bên ngoài nhiều năm vậy nên thường nhờ bà ấy chú ý đến cuộc sống của mẹ.

Continue reading “Ngoại tình – Chương 20”

Ngoại tình – Chương 19

Chương 19

Ở đây cũng có người đang chờ, đó là hai vị nam quản lý, bọn họ đồng loạt chào hỏi giới thiệu với chung tôi, một người họ Hoàng, một người nữa cũng họ Trần. Bọn tôi đi theo nhân viên phục vụ đi lên tầng 2. Trên này cũng có một cái đại sảnh rộng lớn hoa lệ, hai bên tường treo đầy những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo đắt tiền. Đi qua chỗ này sẽ đến một cánh cửa được thiết kế hình vòm cung, thông ra bên ngoài. Xung quanh là màu xanh cây lá, giống như không muốn tách rời khỏi hành lang vậy. Đi một lát, phía trước lộ ra một phòng VIP, cửa của nó được thiết kế theo phong cách cổ điển, nhân viên phục vụ đẩy cửa ra rồi mời mấy người chúng tôi vào.

Hai vị quản lí đi theo nhường chúng tôi đi trước, quản lí Trần đứng ở phía sau bọn họ, trên mặt vẫn luôn nở nụ cười, tuy nhiên không thể thoải mái như hồi nãy. Mọi người liền ngồi xuống, nhân viên phục vụ dâng trà lên, chưa nói chuyện được nhiều thì lại có người đến, rốt cuộc lần này cũng được diện kiến tổng giám Trương. Tôi và Phương Vi Chu đều đứng lên.

Continue reading “Ngoại tình – Chương 19”