Fic Yunjae

via [Mục Lục] O(A)ppa – YunJae

Advertisements

Ngoại tình – Chương 52

Chương 52

Tất nhiên cũng có rất nhiều người muốn được bác sĩ giỏi kia khám, nhưng mà số đăng ký khám bệnh nhảy rất chậm, có người không kiên nhẫn chờ được đã đứng dậy ra ngoài một lát, đúng lúc thừa hai chỗ, Phương Vi Chu kéo tôi qua ngồi. Chúng tôi ngồi gần nhưng không nói gì với nhau, cả hai chăm chú nhìn biển báo hiệu, cũng chẳng có gì kì lạ lắm. Một đám bệnh nhân ngồi với nhau, tất nhiên sẽ trò chuyện về bệnh tình của mình, cũng là một cách để chờ đợi, một khi đã chuyên tâm nói chuyện sẽ say mê luôn, chẳng chú ý đến cái gì nữa. Continue reading “Ngoại tình – Chương 52”

Ngoại tình – Chương 50

Chương 50

Tôi cứ lạc lối như vậy rồi ngủ lúc nào không hay, đến lúc tỉnh lại cũng chẳng biết đã ngủ bao lâu rồi, căn phòng đã trở nên sáng sủa. Tôi ngồi dậy, ngạc nhiên nhìn bức rèm được kéo ra, thời tiết hôm nay có vẻ tốt lắm, mặt trời rất rõ, ánh sáng đủ đầy soi rọi khắp nơi. Tôi hơi giật mình, đã vài ngày rồi không thấy mặt trời, hôm nay còn là ngày nghỉ, tâm trạng có thể tốt hơn một chút, tuy nhiên ngủ một giấc cũng không thể quên hết mọi chuyện, lại cảm thấy không thể vui vẻ nổi.

Tôi xuống giường, không biết có phải do ngủ không ngon hay là do ảnh hưởng sau tai nạn nên đầu hơi choáng. Tôi chập choạng, phải đỡ vào tủ mới đứng vững được. Tôi đi tìm điện thoại, trong tủ không có, giờ mới nhớ ra để đâu đó trong phòng khách. Cửa phòng ngủ vẫn đóng kín, lúc này bên ngoài rất im ắng, chẳng nghe ra chút động tĩnh gì, hay là Phương Vi Chu không ở nhà? Nếu ra ngoài thì hắn đi đâu? Cũng đâu phải không biết hắn có thể đến chỗ nào, thậm chí còn mong hắn không ở nhà. Quả thực như vậy sẽ thoải mái hơn, nói thẳng ra là né tránh hắn, tôi sao có thể vui vẻ nổi, có điều chắc chắn khi tôi ngủ hắn đã vào phòng, nếu không tại sao bức rèm lại được kéo ra. Continue reading “Ngoại tình – Chương 50”

Ngoại tình – Chương 49

Chương 49

Im lặng một hồi, Phương Vi Chu mở miệng: “Em yêu hắn sao?”

Tôi giật mình, lòng lập tức chấn động, thực sự kinh hãi vấn đề mà hắn hỏi, tại sao hắn lại hỏi như vậy chứ? Tôi ngay tức khắc lắc đầu, không biết vì sao lại như rơi vao làn sương mù. Cho đến bây giờ tôi không hề có tình cảm ấy với Từ Chinh, tôi hận mình đã biết như vậy mà không dừng lại, tôi thật sự không thể tiếp tục với y được, việc đã đến nước này rồi thì nói ra cũng tốt, đó là một loại giải thoát tinh thần.

Tôi nói: “Thực ra từ trước đến nay em vẫn luôn lừa dối anh.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 49”

Ngoại tình – Chương 48

Chương 48

Chỗ bên cạnh có một người vừa ngồi xuống, đó là Từ Chinh, y đang nhìn tôi. Tay trái y đang bó bột, treo lên trước ngực, trán cũng được dán băng gạc. Quần áo y dính vô số vết máu, áo ba-đờ-xuy cũng không thể mặc được nữa bởi dính rất nhiều mảnh vỡ. Cuối cùng thì y chỉ còn cánh tay phải tiện thôi, đang cầm di động rồi.

Y hỏi tôi: “Có khỏe không?”

Đây là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện sau khi vào bệnh viện. Continue reading “Ngoại tình – Chương 48”

Tâm sự tuổi hồng

Có ai hơn hai mấy rồi mà không thiết yêu đương gì không? Thực ra đọc nhiều truyện nhưng tôi không hề lậm truyện tẹo nào và nhìn đời bằng con mắt màu xám.

Biết là tình yêu sẽ có đủ cung bậc từ vui vẻ hạnh phúc đến hờn giận đau buồn nhưng tôi thấy sợ và chưa thực sự muốn bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc với ai.

Ở cái tuổi này, chúng bạn thường cười bảo “M là đồ ế, có cần t thả thính cho không? Có cần t giới thiệu bạn bè cho không?” và tôi chỉ bật cười, tôi THỰC SỰ KHÔNG CẦN VÀ KHÔNG MUỐN YÊU ĐƯƠNG, chứ muốn tìm thì có thiếu gì con trai đâu. Tôi vẫn muốn hưởng thụ cảm giác thanh thản chỉ cần biết đến gia đình, sự nghiệp, chẳng cần quan tâm “Mẹ anh không thích em? Chị anh muốn gặp em? …” rồi đủ thứ từ tình cảm đến tình dục (có lẽ là thứ đáng sợ nhất).

Tôi vẫn muốn được ngồi edit mà không phải lo ra mắt nhà NY, vẫn muốn nấu những bữa cơm cho cha mẹ chứ không phải lo cặm cụi phục vụ những người xa lạ, vẫn muốn được đi Concert, được quẩy theo thần tượng chứ không phải luẩn quẩn “Em yêu anh hay mấy thằng Hàn Quốc hơn? Em không thấy tiếc tiền khi tiêu vào những thứ vô bổ thế à? …”

Thế nên, tuổi trẻ đừng nên dính vào yêu đương!!!!

Nói luôn là tôi không phải ế nhé, tôi theo chủ nghĩa độc thân.

Con tim thuộc về Kim Jae Joong hơn 10 năm rồi!!!

Ngoại tình – Chương 47

Chương 47

Tôi nhìn Tiểu Binh, cảm thấy thật sự khó khăn khi mở miệng: “Vậy cậu…”

Tiểu Binh nói: “Hôm đó tôi không về nên bạn trai tôi sinh nghi, chỉ chờ tôi về liền đánh luôn. Thực sự tôi vẫn muốn có thể sống với bạn trai, tôi có tình cảm với hắn nhưng tôi cũng không muốn lừa gạt hắn nữa. Tôi khai sạch mọi chuyện, hắn lại ra tay rồi lại nói chia tay với tôi. Nhưng mà không phải chỉ dây dưa vài ngày là xong, cứ như vậy lặp đi lặp lại rất nhiều lần, cuối cùng hắn đấm tôi một cái rất mạnh, tôi ngã ụp xuống đất rồi ngất luôn, có thể do sợ nên hắn mới dừng lại. Thời điểm cậu gọi cho tôi là lúc tôi đang ở bệnh viện, không tiện nói chuyện.”

Tôi nghe xong mà lòng khó chịu vô cùng, vừa hận mình lúc đó không quan tâm cậu ta nhiều hơn: “Sao cậu lại không đánh lại…nói cho tôi đi?” Continue reading “Ngoại tình – Chương 47”

Ngoại tình – Chương 46

sắp đến đoạn gay cấn.

Chương 46

Tôi không thèm nhìn sắc mặt Phương Vi Chu ra sao, còn Phan Minh Kỳ gần như muốn bùng nổ, Trịnh Thải Phỉ lập tức đứng ra hòa giải, những người khác cũng thêm lời vào. Đúng lúc đó có hai đứa nhỏ khóc rống lên, mọi người đều chuyển hướng sang phía đó, không khí hòa hoãn lại được dựng lên.

Mọi người đều khoác lên mình vẻ tươi cười, có người còn nói với phan mình kỳ vài câu, vô ý cố tình trừng mắt với tôi. Continue reading “Ngoại tình – Chương 46”

Ngoại tình – Chương 45

Vẫn edit đều đều nhưng lười post, tìm 1 bạn beta chính tả!!!! Chỉ cần chính tả thôi!!!! PLZ

Chương 45

Bây giờ mỗi tuần Phương Vi Chu sẽ dành ra hai ngày được tiếp cha mẹ hắn ăn cơm. Trước tết có nhiều chuyện cũ chuyện mới xếp thành một đống, đã vậy còn nhiều deadline, tăng ca là chuyện đương nhiên, nhưng vội là vậy mà hắn vẫn muốn dành thời gian cho gia đình người thân. Cả tháng nay, chúng tôi đã nhiều ngày không ăn cơm với nhau, thời gian ngồi ăn điểm tâm cũng không có, hắn dậy từ rất sớm, ngày nào cũng họp hoặc trước một ngày phải về nhà cha mẹ hắn sẽ tăng ca hoặc đi xã giao, thường xuyên về nhà lúc khuya khoắt, nói chuyện vài câu rồi đi ngủ luôn. Thậm chí còn chẳng có thời gian để thân thiết chứ đừng bảo muốn đi đâu. Tôi cũng chẳng cảm thấy bất mãn  gì, hình như đã thành thói quen rồi ấy, nhiều hơn nữa cũng chẳng khó chịu hơn. Continue reading “Ngoại tình – Chương 45”

Ngoại tình – Chương 43

Chương 43

Bà lại tiếp tục bảo tôi đừng về, tôi cũng biết tính của bà nên bỏ ý định luôn. Tôi nói: “Mùa đông có nắng nhưng nhiệt độ rất thấp, mẹ nên chú ý một chút. Còn nữa, nhớ uống thuốc đúng giờ đấy.” Trước đây bà từng ốm một lần mà phải sau rất lâu mới có thể tốt lên.

Bà cười nói: “Được rồi mà, mẹ biết rồi.”

Tôi cũng cười cười: “À đúng rồi, sáng nay con có gửi mấy thứ đồ, vài ngày nữa mẹ chú ý nhận hàng với.”

Bà hỏi lại: “Lại gửi gì nữa?”

Tôi nói: “Chỉ là vài thứ hữu dụng thôi.” Bổ sung thêm: “Có vài món là hắn mua cho mẹ.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 43”

[REVIEW + RANKING] Nhận xét của một non-fan là giảng viên thanh nhạc: Đánh giá giọng hát của các thần tượng nam: KIM JAEJOONG #1

Là anh iu cụa tui đó, dịp này k đi thái lan được vì chưa làm hộ chiếu nhưng a yên tâm có concert thì e bất chấp để đi quẩy luôn.

Nguồn [REVIEW + RANKING] Nhận xét của một non-fan là giảng viên thanh nhạc: Đánh giá giọng hát của các thần tượng nam: KIM JAEJOONG #1

Ngoại tình – Chương 42

Chương 42

Phương Vi Chu cũng không lên án chuyện tôi mua say ngay, có lẽ hắn cũng cảm thấy áy náy với tôi nữa. Tất nhiên hắn cũng không đề cập đến cô gái kia, chuyện là bởi do cha mẹ hắn cứ sắp xếp hẹn hò, mỗi lần như vậy tôi đều không nói gì với hắn, một vài lần như vậy thật sự không vui vẻ gì cho nên hắn quy chụp rằng tôi cáu kỉnh.

Tôi cởi áo khoác ra, ném lên ghế salon trong phòng khách, dựa cả người vào ghế, chẳng muốn động đậy gì. Phương Vi Chu không lên tiếng, ánh mắt nghiêm túc. Tôi chỉ nhìn, sau đó vẫn lên tiếng: “Về sớm vậy à?”

Phương Vi Chu nói: “Ừm.” sau đó lặng im, hắn đột ngột đi về phía tôi, ngồi xuống bên cạnh. Hắn nói: “Hôm qua cả nhà bác anh đều đến nên không cách nào thoát được.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 42”