Bảo vệ: Ngoại tình – Chương 44

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Advertisements

Ngoại tình – Chương 43

Chương 43

Bà lại tiếp tục bảo tôi đừng về, tôi cũng biết tính của bà nên bỏ ý định luôn. Tôi nói: “Mùa đông có nắng nhưng nhiệt độ rất thấp, mẹ nên chú ý một chút. Còn nữa, nhớ uống thuốc đúng giờ đấy.” Trước đây bà từng ốm một lần mà phải sau rất lâu mới có thể tốt lên.

Bà cười nói: “Được rồi mà, mẹ biết rồi.”

Tôi cũng cười cười: “À đúng rồi, sáng nay con có gửi mấy thứ đồ, vài ngày nữa mẹ chú ý nhận hàng với.”

Bà hỏi lại: “Lại gửi gì nữa?”

Tôi nói: “Chỉ là vài thứ hữu dụng thôi.” Bổ sung thêm: “Có vài món là hắn mua cho mẹ.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 43”

[REVIEW + RANKING] Nhận xét của một non-fan là giảng viên thanh nhạc: Đánh giá giọng hát của các thần tượng nam: KIM JAEJOONG #1

Là anh iu cụa tui đó, dịp này k đi thái lan được vì chưa làm hộ chiếu nhưng a yên tâm có concert thì e bất chấp để đi quẩy luôn.

Nguồn [REVIEW + RANKING] Nhận xét của một non-fan là giảng viên thanh nhạc: Đánh giá giọng hát của các thần tượng nam: KIM JAEJOONG #1

Ngoại tình – Chương 42

Chương 42

Phương Vi Chu cũng không lên án chuyện tôi mua say ngay, có lẽ hắn cũng cảm thấy áy náy với tôi nữa. Tất nhiên hắn cũng không đề cập đến cô gái kia, chuyện là bởi do cha mẹ hắn cứ sắp xếp hẹn hò, mỗi lần như vậy tôi đều không nói gì với hắn, một vài lần như vậy thật sự không vui vẻ gì cho nên hắn quy chụp rằng tôi cáu kỉnh.

Tôi cởi áo khoác ra, ném lên ghế salon trong phòng khách, dựa cả người vào ghế, chẳng muốn động đậy gì. Phương Vi Chu không lên tiếng, ánh mắt nghiêm túc. Tôi chỉ nhìn, sau đó vẫn lên tiếng: “Về sớm vậy à?”

Phương Vi Chu nói: “Ừm.” sau đó lặng im, hắn đột ngột đi về phía tôi, ngồi xuống bên cạnh. Hắn nói: “Hôm qua cả nhà bác anh đều đến nên không cách nào thoát được.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 42”

Ngoại tình – Chương 41

Chương 41       

Tiểu Binh rũ mắt xuống, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đi như vậy, Vương Nhâm nhất định cũng không thoải mái.”

Tôi không lên tiếng nhưng vẫn hiểu được ý niệm của cậu ta. Tôi hơi bất đắc dĩ, cũng hiểu cậu ta cảm thấy không yên lòng về Vương Nhâm: “Tùy cậu thôi.”

Tiểu Binh nhìn tôi: “Thực sự xin lỗi.”

Tôi lắc đầu: “Cậu đi xem cậu ta đi.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 41”

Ngoại tình – Chương 40

Chương 40

Cộng thêm cả tôi nữa thì cuộc gặp mặt hôm nay gồm ba người, Tiểu Binh tuyệt đối sẽ không dẫn bạn trai mình đến đây đâu, cho nên chỉ có ba chúng tôi nói chuyện thôi. Vương Nhâm thì sao? Mục đích gã gặp mặt hôm nay là gì, sao phải tìm đến tôi. Tôi không hỏi Phương Vi Chu có đi không, bởi có hỏi hắn cũng sẽ không đi, huống chi hắn còn có chuyện phải làm nữa.

Tôi hơi khó chịu nhưng vẫn mỉm cười, tôi nói: “Tôi vừa tới thôi, sao lại thành ngồi phòng VIP rồi?”

Đường lâp mới nói: “Tôi vừa mới gặp Vương Nhâm, không phải mấy cậu luôn hội chung với nhau sao? Tuy rằng lần này không giống vui chơi lắm.” lại cười nói: “Sao nào? Có bạn gái mới à? Vì một đứa con gái mà không được ra ngoài chơi sao? Không nghẹn đến chết chứ? Ngày mai là cuối tuần rồi, tìm một đống bạn bè đến đây mà chơi.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 40”

Ngoại tình – Chương 39

Chương 39

Sau đó chúng tôi làm thêm một lần nữa mới tắm rửa rồi đi ra ngoài, vừa lúc có tiếng chuông điện thoại vang lên, đó là của Phương Vi Chu. Hắn vừa lau khô tóc vừa cầm lên xem. Ngay lập tức hắn bắt máy, nhưng chưa lên tiếng, đánh mắt về phía tôi như trước. Tôi cụp mắt, làm bộ như không chú ý chỉ đang lo lau khô tóc thôi, vậy mà vẫn không nghe được Phương Vi Chu nói gì. Tôi không nhịn nổi phải liếc hắn một cái, thì ra hắn đã đi ra ngoài rồi, có lẽ là đến thư phòng để nghe điện thoại.

Không biết là ai đã gọi cho hắn vào đêm hôm khuya khoắt như vậy nhỉ, cha mẹ hắn đã về nước rồi mà ngày mai hắn cũng qua bên đó một chuyến cho nên không có khả năng gọi đến. Hay là người trong công ty –Lục Giang? Tôi không thể nghĩ ra được người nào khác, à hay là cô gái hắn hẹn hò trước đây, mà có khi là người mới. Continue reading “Ngoại tình – Chương 39”

Ngoại tình – Chương 38

Chương 38

Cuối cùng về được đến nhà là tốt  rồi.

Vốn dĩ tôi nổi cáu là vô lý, huống chi Phương Vi Chu cũng không sai nữa, đọc mãi một mặt báo, cuối cùng vẫn phải thả lại chỗ bàn trà.

Bây giờ tôi không thể đọc nổi cái gì nữa, thực ra đây không phải lần đầu tiên tôi nghe được những lời đồn đại về bạn gái của Phương Vi Chu, thường xuyên có nhiều người đồi lê đôi mách, không hiểu sao hôm nay lại gặp phải nữa. Tôi không nghi ngờ gì, nhưng cũng không khống chế nổi những cảm xúc quái lạ trong mình. Đến tận bây giờ Phương Vi Chu vẫn chưa gọi điện, không biết có phải ở nhà cha mẹ hắn hay đang hẹn hò với cô gái kia ở một chỗ nào nào đó. Tôi nghĩ ngợi một hồi rồi vào thư phòng bật máy tính lên. Chiếc máy này thường được tôi sử dụng, còn Phương Vi Chu sẽ dùng một chiếc laptop khác, thỉnh thoảng cũng sẽ dùng nó để gửi mail. Mấy ngày trước hắn có sử dụng một lần, hình như vẫn chưa thoát tài khoản ra. Continue reading “Ngoại tình – Chương 38”

Ngoại tình – Chương 37

Chương 37

Sau tôi còn có hai người nữa phải báo cáo, họ cũng bị Lục Giang khó dễ y chang tôi. Trong những cuộc họp trước, hắn thường không hay lên tiếng, cho dù khuôn mặt lạnh lùng cơ nào thì mọi người cũng không quá sợ hãi, ngược lại thường xuyên lo lắng đề phòng Phương Vi Chu hơn. Phương Vi Chu không nói nhiều nhưng rất nghiêm túc, không thể dùng sự qua loa để ứng phó được.

Lục Giang đến nhận việc đã được hơn nửa năm, bình thường mọi người ở chung không tệ, ăn cơm hay làm gì khác cũng không phải kiêng dè hắn, quả thực hắn có khả năng làm lung lạc lòng người. Hắn cũng thực sự có năng lực, tuy rằng không phải trải qua nhiều khó khăn để được nhận chức vị này nhưng không hữu danh vô thực. Lời Trần Bình nói không hề sai, hôm nay hắn như uống lộn thuốc ấy. Continue reading “Ngoại tình – Chương 37”

Ngoại tình – Chương 36

T đã quay lại rồi đây, gần 2 tuần qua t về quê + nuôi một e alaska đang ốm nên bận rộn lắm, tất nhiên cũng do t lười ed nữa, cho nên hôm nay rảnh rỗi lên post vài chương cho vui vui.

Chương 36

Từ Chinh nhìn tôi, đột nhiên cười nói: “Hai người trở mặt rồi à.”

Tôi không nói gì, chỉ cầm cốc nước lên uống, chợt nghe y nói: “Người như cậu ta không hợp làm bạn tốt.”

Cho dù vương nhâm kém cỏi nhưng vẫn là bạn với tôi nhiều năm, tôi không thể nghe nổi mấy lời như vậy. Tôi nói: “Tôi hiểu rõ vương nhâm là người thế nào, anh không cần phải bình luận về cậu ta.”

Từ Chinh cười cười: Được rồi mà, cứ xem như tôi nói bậy đi.”

Tôi dừng một chút, nói: “Tôi thấy có lẽ chúng ta đã nói xong rồi đấy, sau này không cần gặp lại nhau nữa đâu.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 36”

Ngoại tình – Chương 34

Chương 34

Phương Vi Chu nói: “Hay là em uống thuốc của anh đi, có lẽ cảm rồi.”

Tôi cố nhịn cười nói: “Đừng nghĩ rằng anh cảm thì em cũng cảm theo nhé, anh nên uống đi, đừng có trốn tránh.”

Phương Vi Chu bật cười: “Sớm biết thế, hôm qua tôi đã kéo em xuống nước rồi.”

Tôi cười nói: “Sao lại kéo em xuống nước?”

Phương Vi Chu cúi người đến gần để hôn lên môi tôi, khi môi hắn chạm vào tôi có thể ngửi ra mùi rượu, phải thật gần mới phát hiện được. Tôi do dự rồi hỏi: “Đi đâu ăn khuya, sao lại uống rượu? Đừng quên hôm nay anh vẫn là một bệnh nhân cảm cúm đấy.” Continue reading “Ngoại tình – Chương 34”

Ngoại tình – Chương 33

Chương 33

Tôi nhìn lại đồng hồ, do dự một hồi rồi vẫn quay về công ty. Trên đường đi nhân tiện mua thêm mấy đồ ăn uống. Tôi không gọi lại cho Phương Vi Chu mà đi thẳng lên tầng luôn. Trên tầng hầu như các bộ phận đều đã tắt đèn, lối đi nhỏ giữa hai bên vẫn còn sáng thôi, tuy nhiên lại bị tấm chắn hai bên che khuất cho nên nhìn thật buồn bã ảm đạm.

Thực ra lúc này mới tầm bảy rưỡi thôi, trước kia tôi còn phải ở lại lâu hơn, thậm chí đến lúc hành lang đã tắt đèn, chỉ có thể dựa vào ánh đèn màn hình điện thoại để đến tháng máy. Tại thời điểm đó, Phương Vi Chu đã đứng trước cửa thang máy chờ tôi. Nhớ lại lúc đó, cửa thang máy mở, không ngờ hắn lại ở bên ngoài nên thật là sốc. Hắn không hề hỏi han lo lắng, mà chỉ nắm lấy tay tôi lúc tôi còn chưa hồi phục tinh thần.

Đột nhiên lại nhớ đến chuyện trước kia.

Tôi đi tới, vẫn thấy được ánh sáng vọng ra từ căn phòng, còn nghe rõ âm thanh nói chuyện, có lẽ cửa chỉ khép lại mà thôi, cho nên giọng Lục giang vang lên rõ mồn một trong không gian.

Tôi đứng sững lại. Continue reading “Ngoại tình – Chương 33”

Ngoại Tình – Chương 32

Chương 32

Tôi giả ngu nói: “Thật vậy sao? Phương tổng làm sao vậy? Sáng nay đến vẫn chưa thấy anh ấy đâu.”

Lục Giang nói: “Cảm cúm hay sao ấy.” dừng lại một chút: “Tôi nghe nói hai người ở cùng một khu nhà, cậu không biết sao?”

Mặt tôi không đổi sắc đáp: “Hôm qua tôi không đi bệnh viện mà chỉ ở nhà thôi.” Lại bổ sung: “Chúng tôi cũng không hay gặp nhau lắm.”

Lục giang nghe xong, gật gật đầu, chẳng biết hắn đang nghĩ gì mà sắc mặt trầm ngâm. Hắn phất tay với tôi rồi mang người đi, bộ dáng tựa như đạp gió đạp mây mà đi. Continue reading “Ngoại Tình – Chương 32”

Ngoại tình – Chương 31

Chương 31.

Ra khỏi quán cà phê, Lâm Thuật Vấn gật đầu chào tôi rồi rẽ sáng một hướng khác để đi. Tôi đứng nguyên tại chỗ nghĩ ngợi một hồi rồi rút điện thoại ra, đồng hồ hiển thị thời gian đã không còn sớm, màn hình cũng báo đến vài thông báo, ngoài tin nhắn ra còn có tổng cộng mấy chục cuộc gọi nhỡ từ cùng một số điện thoại, đó chính là số của Phương Vi Chu. Cuộc gọi sớm nhất là hai giờ trước, gần nhất là mười phút.

Ngay lập tức có cuộc gọi đến từ Phương Vi Chu. Tôi giật mình nhìn lại, hình như chẳng nghe thấy tiếng chuông báo, sau đó mới chợt nhớ ra lúc trước đã để về chế độ im lặng. Tôi vội vàng ấn nút trả lời, giọng nói đầu dây bên kia vang lên nhanh chóng, đó vẫn là giọng điệu bình thường của Phương Vi Chu, không quá kích động, tất nhiên cũng chẳng nghe ra là đang mất hứng hay không. Song vẫn có thể nhận thấy hắn cảm cúm khá nặng.

Hắn không chất vấn tôi đã đi đâu, chỉ hỏi: “Em đang ở đâu?” Continue reading “Ngoại tình – Chương 31”