Ngoại tình – Chương 83

Chương 83

Hắn lặng lẽ không nói gì, cuối cùng phải khó khăn lắm mới mở được miệng, hắn hỏi: “Những lúc ấy em có muốn chia tay với anh không?”

Ta nhìn hắn: “Không hề.”

Hắn nghe xong, vẫn không nói gì, không thể hình dung được sắc mặt hắn lúc này, nhưng chắc chắn không phải hoàn toàn lạnh lùng.

Tôi cảm thấy chát đắng trong lòng: “Em thực sự xin lỗi anh, nhưng em chưa bao giờ nghĩ sẽ chia tay, vậy mà lại tiếp tục bất mãn rồi sai lầm nói tiếp sai lầm, cho đến khi…thực ra trước đó em đã quyết định sẽ không thể tiếp tục như vậy nữa, em cũng sẽ thẳng thắn nói ra những bất mãn của mình trong mối quan hệ của chúng ta. Nhưng em sợ nói xong anh sẽ chia tay em. Em đã nghĩ rất nhiều, vẫn không thể xác định được em là gì của anh, ở bên nhau đã lâu rồi nhưng ngay từ lúc bắt đầu em đã không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, sau này ở bên nhau lại càng không dám hỏi, chỉ sợ anh đổi ý.”

Tôi nói rất dài, nói đến mức ngay cả chính mình cũng thấy thật lộn xộn. Hắn vẫn không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn tôi. Tôi cảm thất thật sự căng thẳng, còn nghe được cả tiếng tim mình đập thình thích, đến mức còn nghĩ nó không phải của mình cơ. Tôi nói: “Cũng do em đã thích anh từ trước, bây giờ cũng là______”

Phương Vi Chu đột ngột ôm chầm lấy tôi, cằm tôi đặt trên vai hắn, còn cảm nhận được hơi thở của hắn nữa, người hắn ấm đến nóng bỏng. Tôi hơi hốt hoảng, một hình ảnh nào đó xẹt qua óc, tôi cũng ôm chầm lấy hắn.

Lần này hắn không đẩy tôi ra nữa.

Mắt tôi chua xót, chỉ là vẫn cố gắng nhẫn nhịn, cuối cùng bật thốt lên: “Anh hận em lắm phải không?”

Phương Vi Chu càng ôm chặt tôi hơn, hắn nói: “Không, anh yêu em.”

Bên nhau đã lâu nhưng chưa bao giờ nghe được ba chữ này, lòng tôi kích động vô cùng, tim nóng lên. Luồng nhiệt nóng bỏng dâng lên gần như rũ sạch trí não tôi, toàn bộ đều chìm trong hơi nóng, sợ nhưng cũng không phải sợ, chỉ biết ôm chặt Phương Vi Chu hơn nữa. Hốc mắt tôi thêm xót.

Không cần phải nói thêm gì nữa rồi.

Đôi môi của Phương Vi Chu dán lên lỗ tai tôi, rồi lại hôn lên mặt tôi. Môi hắn rất ấm, mỗi cm da thịt được hắn chạm qua dường như bị bỏng, không đau mà còn đỏ ửng lên. Hắn lùi lại phía sau, đưa hai tay lên vuốt ve gò má tôi, nhìn tôi chằm chằm, cuối cùng cúi người hôn lên môi tôi.

Tôi phối hợp với hắn, mở miệng ra để đầu lưỡi chơi đùa cùng hắn, lúc này đã không thể nào cứu vãn được nữa, nụ hôn của hắn trở nên nồng nhiệt hơn trước rất nhiều. Thân thể chúng tôi dính sát vào nhau, hận không thể lập tức hòa thành một. Một tay hắn ôm lấy tôi, đột nhiên kéo tôi đi một đoạn, sau đó đẩy tôi về phía sau, cả hai cùng ngã lên giường. Hắn ngay lập tức úp người lên, nhanh chóng cạy môi tôi ra để hôn.

Trong không khí hỗn loạn này tôi vẫn cảm nhận được chút gì đó quen thuộc. Một tay Phương Vi Chu vuốt ve cơ thể tôi khiến nó trở nên tê dại, dần dần hóa thành lửa nóng cuồn cuộn. Tôi thực sự bất lực, chỉ là bản thân cũng chẳng hề nghĩ đến chuyện chống cự, còn sợ hắn sẽ đột ngột thả mình ra cho nên cố gắng đem toàn bộ thân thể bày ra trước mặt hắn.

Một tay khác của hắn đang mãi chà xát vật giữa hai chân tôi, “nó” đã hoàn toàn dựng thẳng dậy, phun ra chất lỏng trơn dính. Chỉ mấy cái vuốt ve mà tôi đã không chịu nổi, thở hổn hển, cả người run lẩy bẩy. Cũng bởi đối phương là hắn cho nên tôi không thể nhịn nổi tiếng rên rỉ, vô cùng khát khao hắn.

Dường như Phương Vi Chu đã không còn nhẫn nhịn được nữa, hắn thả tay ra để nâng một chân tôi lên. Hắn ngay lập tức đâm vào bên trong tôi. Tôi hừ một tiếng, thở hắt ra, hắn cúi đầu chăm chú nhìn tôi. Vài lọn tóc che mất ánh mắt của hắn nhưng tôi vẫn có thể thấy được xúc cảm trong đó, là tình cảm sâu đậm như muốn cuốn chặt lấy tôi, khiến tôi hoàn toàn không thể giãy dụa.

Phương Vi Chu không đợi tôi bình phục mà ngay lập tức hành động.

Tôi không nhịn nổi phát ra âm thanh. Đã lâu rồi không làm nên bắt đầu có hơi đau, tôi vẫn vui vẻ chịu đựng. Một lúc sau, luồng lửa nóng lại bắt đầu bùng lên, đốt cháy cả cơ thể, khiến tôi muốn chết đi trong cảm xúc thăng hoa. Tôi nâng một chân còn lại lại, vòng lại phía sau eo Phương Vi Chu. Hắn nhấc người lên, đến ngang thắt lưng tôi, ấn mình về phía trước.

Phương Vi Chu vừa làm vừa nói: “Tiêu Ngư.” Âm thanh thật trầm thấp, hoàn toàn không hề cơ trí như bình thường: “….Tiêu Ngư.”

Tôi rên rỉ theo hành động của hắn: “Ưm..ưm…” Chợt nghe hắn gọi mình, trong lòng vô cùng mềm nhũn. Tôi rướn nửa người trên lên, câu lên cổ hắn, vừa hôn hắn vừa nói: “Em yêu anh.”

Phương Vi Chu đè hẳn người hắn lên người tôi, tôi càng ôm chầm lấy hắn. Hắn ôm trọn mặt tôi, chậm rãi hôn xuống, đầu lưỡi mềm dẻo tung hoành trong miệng tôi, thân thể càng đưa đẩy kịch liệt hơn. Tôi sa vào hỗn loạn, cả người như bị sóng vỗ vào, biến toàn thân ướt đẫm, vừa ngượng ngừng vừa nóng ran.

Chỉ làm một lần mà sau khi kết thúc cả người ướt đẫm như vừa đi tắm suối nước nóng vậy.

Phương Vi Chu nằm xuống, kéo tôi sát lại gần rồi đặt đầu tôi nằm lên ngực hắn, hơi thở của hắn nóng bỏng sát rạt bên tôi khiến tôi càng thêm ngứa ngứa. Tôi vừa dựa vào người hắn vừa chậm rãi bình ổn, cả người đều là mồ hôi nhưng thực sự chẳng muốn động đậy gì, có cảm tưởng đây không còn là cơ thể của mình nữa vậy.

Lúc này chẳng ai nói gì, không khí vô cùng im lặng. Đột nhiên Phương Vi Chu giật mình gì đó, định ngồi dậy nhưng tôi lại nắm tay hắn không buông. Hắn gạt tóc mái ướt sũng của tôi ra sau, mỉm cười nói: “Anh đi tắt đèn đã.”

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ: “Cứ để vậy ngủ cũng được mà.”

Phương Vi Chu mỉm cười, kéo chăn lên đắp cho cả hai chúng tôi. Một tay hắn vẫn vuốt ve thật nhẹ trên lưng tôi, tôi cảm thấy vô cùng thả lỏng. Không ngờ cũng có lúc hắn dịu dàng với tôi như thế này, nhưng chuyện gây nên mệt mỏi, cuối cùng cũng có thể mở được nút thắt ra, lòng nhẹ đi rất nhiều. Và có lẽ cũng đã là nửa đêm, mệt mỏi nhiều rồi nên không kháng cự được cơn buồn ngủ. Khóe mi nhắm lại, chìm vào giấc ngủ.

Đó là một đêm không mộng mị, chỉ là tôi tỉnh lại rất sớm.

Hôm qua không khép rèm nên sáng sớm ánh sáng rọi thẳng vào bên trong, khiến căn phòng ngập tràn ánh nắng mơ màng mỏng manh. Không biết đèn được tắt đi từ lúc nào, Phương Vi Chu vẫn ngủ yên, hắn nằm nghiêng, đối mặt với tôi. Tôi ngắm nhìn hắn, trái tim trở nên mềm mại, đó là những xúc cảm chưa từng xuất hiện trước đây.

Nhưng vẫn có một việc khiến tôi vô cùng lo lắng, tôi không biết có nên nói cho hắn không. Tôi tiến lên, hôn nhẹ hắn. Hắn không mở mắt nhưng vẫn vươn tay ra, kéo tôi vào vòng tay hắn.

Tôi ôm hắn, cúi đầu nói: “Em vẫn còn một chuyện muốn nói cho anh.”

Lập tức nghe thấy hắn đáp lại: “Anh biết rồi.”

Tôi ngẩn người ra, nhìn lại hắn.

Phương Vi Chu nhìn tôi, vẫn không nói gì, sắc mặt trầm tĩnh, không phải lạnh lùng mà còn thêm vài phần thấu hiểu. Tôi nhìn hắn, không để hắn phải nói ra mà tự mình nói: “Em quyết định từ chức, về quê làm việc.”

Phương Vi Chu đáp: “Ừm.”

Tôi gác đầu mình vào hõm vai hắn, nói: “Em rất lo cho mẹ.”

Tay Phương Vi Chu vuốt ve phía sau lưng tôi, hắn nhẹ giọng đáp: “Anh biết mà.” Rồi tiếp tục hôn tôi.

Cứ vậy lại hôn thêm một chốc nữa, tôi cảm thấy lửa nóng đang dần nhóm lên trong cơ thể mình. Phương Vi Chu lại đè lên người tôi, cứ như vậy thong thả xâm nhập, vô cùng dịu dàng mơn man hôn tôi. Rồi cứ vậy hắn hôn hết toàn thân tôi.

Lần thứ hai tỉnh lại thì trời đã sáng hắn rồi.

Đến sáng thứ hai, tôi và Phương Vi Chu cùng nhau quay lại thành phố S. Nói là muốn từ chức nhưng tôi không thể bảo đi là đi ngay được, bàn giao công việc cũng cần ít nhất một tháng rồi. Hơn nữa trong tay tôi còn nhiều dự án cần xử lý, những việc khác cũng cần tìm người bàn giao. Chỉ có điều tôi đã hạ quyết tâm nên bắt đầu công việc cũng rất nhanh.

Chuyện tôi đệ đơn xin từ chức được lan truyền trong công ty không lâu sau đó. Vài vị quản lí các phòng ban khác cũng tìm hiểu nguyên, có lẽ họ đoán tôi đã tìm được con đường khác ngon lành hơn, cũng có người chẳng quan tâm lắm, bởi họ đã biết đó chỉ vì nguyên nhân gia đình thuần túy thôi. Trần Bình cũng lén khuyên bảo tôi vài câu.

Hắn không chỉ nói một lần, có hôm đang giải lao ngoài hành lang, hắn lại đến rồi nói tiếp: “Cho dù cậu phải chăm sóc người nhà đi nữa, tôi cảm thấy cậu không cần phải rời khỏi cương vị hiện nay đâu.”

Tôi nhìn xa hơn những lời an ủi này, tuy rằng mấy năm gần đây hắn hay tán gẫu cũng tôi, nhưng đôi khi tôi cảm giác hắn đang có ý cạnh tranh với mình. Tôi cười nói: “Thật không ngờ anh lại quan tâm tôi như vậy, tôi còn tưởng anh sẽ rất vui vẻ chứ. Chúng ta vào công ty gần như cùng lúc, sau này nếu có đợt Phương tổng thăng chức thì anh cũng chẳng cần lo lắng tôi sẽ đi trước một bước đâu.”

Trần Bình đang hút thuốc, đột ngột sặc một cái: “Khục! Khục!” Sau khi hồi phục, hắn nhìn tôi: “Trước đây cậu cũng đâu thuận lợi thăng chức, mà tôi là người nhỏ mọn với cậu thế sao?”

Hắn dừng lại một chút, dời mắt đi: “Có điều cậu nói cũng đúng, có lẽ cậu vẫn nên rời khỏi vị trí này thôi.”

Tôi cười lớn rồi chuyển hướng sang mấy chuyện tầm phào khác với hắn, sau đó tự mình quay về. Lúc này đang là thời gian làm việc, tôi liếc mắt một cái, toàn bộ nhân viên ai cũng ngồi vào vị trí của mình mà vùi đầu làm việc, không có ai nói chuyện riêng hết. Tôi vừa đi vào đến văn phòng thì nghe được tiếng gõ cửa.

Là chu dung tuấn cùng người tiếp nhận công việc. Bọn họ đến để lấy văn kiện cũng như hỏi ý kiến của tôi. Trước khi chính thức gửi đơn từ chức tôi đã thông báo trước cho nhân viên trong phòng, cũng như tìm người tiếp nhận công việc của mình. Rất khó để nói rằng hắn ta có thể nắm được vị trí này hay không, quyền quyết định nhân sự không nằm ở chỗ tôi, tuy rằng tôi có để cử với Phương Vi Chu đi nữa thì hắn cũng không tự tiện quyết định mà cần tìm người để thảo luận bàn bạc thêm.

Từ năm trước đến nay Phương Vi Chu đều bận, đặc biệt là sau ngày Tết, bình thường đã có nhiều hạng mục cần vận hành cùng lúc, cho nên tình trạng tăng ca gần như ngày nào cũng gặp. Nhân viên vội vã làm việc thì cấp trên cũng đâu được nhàn hạ, rất nhiều cuộc xã giao không thể từ chối, mấy tuần gần đây hắn rất ít khi được về nhà trước mười giờ. Rất nhiều bữa tiệc đều cần đến rượu, tửu lượng của hắn không kém nhưng ứng phó liên tục vài ngày là không trụ nổi, hắn về đến nhà cũng chẳng nói với tôi được vài câu mà đã lăn ra ngủ luôn.

Sáng hôm sau hắn vẫn dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng nhưng tôi lại bảo hắn cứ ngủ thêm một lát nữa, để tôi dậy cho. Bây giờ tôi là người có ít công việc nhất trong công ty này, lúc họp cũng chỉ ngồi nghe không thôi, không phát biểu ý kiến cũng không báo cáo, vậy mà đám Lục Giang lại không có ý kiến gì. Hơn nữa tôi lại có rất nhiều ngày nghỉ được tích lũy, nhân lúc này mà dùng luôn, cho nên có khi một ngày chỉ cần đến một buổi thôi.

Lúc tôi và Phương Vi Chu sống chung với nhau, bình thường đều là hắn nấu cơm, hắn có rấy nhiều kiên nhẫn trong phương diện nấy ăn, còn tôi thì không lo lắng được nhiều, chỉ cần có ăn là được rồi. Cứ như vậy nhiều năm, mưa dầm thấm lâu, phương diện nấu ăn cũng tăng thêm được ít ít, tuy nhiên vẫn kém hơn Phương Vi Chu nấu, thu dọn cũng không được cẩn thận như hắn luôn. May mà điểm tâm không cần quá cầu kì, chỉ cần nướng bánh mỳ và ốp trứng cộng thêm một ly cà phê nóng là ổn rồi.

Hết chương 83

Advertisements

Tác giả:

Always keep the faith and Hope to the end!

One thought on “Ngoại tình – Chương 83

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s